Giang Viễn lấy chiếc khăn vắt trên vai xuống, nhìn Trương Thuần.
Trương Thuần vừa bị nói trúng tim đen, sự dò xét trong ánh mắt vẫn chưa tan hết, lại xen lẫn thêm chút gì đó khác lạ.
Bất ngờ.
Và cả một chút... không phục.
Trong lòng Giang Viễn thừa biết.
Kiểu con gái hiếu thắng thế này, càng bị chọc trúng điểm yếu thì lại càng cứng miệng.
Nhưng cũng chính vì bị nói trúng nên cô mới không bỏ đi.
"Sao anh biết?"
Trương Thuần khoanh tay, hơi hất cằm: "Nhìn một cái là nhận ra ngay à?"
Giọng điệu có vẻ gay gắt, nhưng người thì vẫn đứng im.
"Không phải nhìn một cái."
Giang Viễn gật đầu vô cùng chân thành: "Mà là nhìn biểu cảm của cô đấy."
"Biểu cảm gì?"
"Cái kiểu... tập ròng rã mấy tháng trời, tập đến mức nghi ngờ nhân sinh, nhưng lại ngại nổi cáu với PT ấy."
Trương Thuần: "..."
【Lv6 Chiến Thần Thuần Ái: Hahaha chuẩn đét! Biểu cảm này tôi nằm mơ cũng thấy mình đang làm!】
【Lv8 Cuồng Chiến Sĩ: Giang thần mở thiên nhãn đấy à? Người ta tập ba tháng cũng tính ra được luôn?】
【Lv4 Dưới Giàn Mướp: Cái chi tiết "ngại nổi cáu với PT" đúng là chí mạng thật!】
【Lv14 Nhân Mã: Chú ý! Giang thần không hề khen cô ấy đẹp! Câu anh ấy nói là "tôi hiểu nỗi khổ của cô"! Đàn ông câm nín, phụ nữ rơi lệ!】
【Lv21 Viên Viên Không Phải Tròn Tròn: Pha xử lý out trình là đây, tâm tư của con gái nhà người ta bị bóc trần sạch sành sanh.】
Trương Thuần không đáp lời.
Nhưng cô vẫn cầm cốc nước đứng đó, không hề rời đi.
Giang Viễn biết ngay mà.
Hắn bước hai bước về phía xà kép, chống ngược tay lên.
"Được rồi, nói suông cũng vô ích, tôi phân tích động tác cho cô xem."
Giang Viễn không thực hiện động tác front lever hoàn chỉnh mà chỉ làm tư thế co người, thu đầu gối sát ngực, giữ thân người lơ lửng song song với mặt đất.
"Lúc co người, cơ lõi của cô đang siết chặt, đúng không?"
Trương Thuần khẽ gật đầu.
"Nhưng hễ cô duỗi chân ra..."
Giang Viễn từ từ duỗi chân ra, duỗi đến một nửa thì cố ý để cơ thể hơi chìm xuống một chút, rồi lại giữ vững.
"Trọng tâm lập tức dồn về phía trước, cánh tay đòn dài ra, cơ lõi gánh không nổi là eo sẽ bị võng xuống ngay."
"Cô cứ nghĩ là do cơ lõi yếu."
Hắn thu chân lại, nhẹ nhàng đáp đất, nhìn cô.
"Thực ra không phải, mà là do cô không dám duỗi."
Trương Thuần hơi sững người.
Lời này của Giang Viễn hoàn toàn khác hẳn với những gì hai PT trước đã nói với cô.
Hai người kia nói đi nói lại cũng chỉ có một câu.
Cơ lõi của cô quá yếu, tập treo người nâng chân nhiều vào.
Tập ròng rã mấy tháng trời, chả có cái tác dụng quái gì.
Vậy mà người trước mắt này lại bảo... cô không dám duỗi?
"Ý anh là sao?"
Trương Thuần bước lên nửa bước.
Khoảng cách giữa hai người vô tình xích lại gần nhau.
Giang Viễn khẽ nhếch khóe môi.
"Cô vẫn sợ bị ngã xuống."
Giang Viễn thản nhiên nói: "Cho nên mỗi lần duỗi chân, cô đều vô thức giữ lại ba phần sức để tự bảo vệ mình."
"Ba phần sức đó, đáng lẽ phải dồn vào cơ xô."
"Không phải do cô tập chưa đủ."
Giang Viễn nhìn thẳng vào mắt Trương Thuần.
"Mà là vì quá muốn làm tốt, thành ra lại không dám bung hết sức."
Tiếng tạ trong phòng gym vẫn va vào nhau loảng xoảng, nhưng Trương Thuần lại cảm thấy không gian xung quanh đột nhiên tĩnh lặng.
Lời này...Dường như lời hắn nói không chỉ đơn thuần là về động tác front lever.
Cô mấp máy môi, đang định cãi lại.
Bỗng một giọng nói từ bên cạnh bất thình lình xen vào.
"Này, tôi thấy cậu em đây nói chí lý đấy!"
Cả hai ngoảnh đầu lại nhìn.
Một ông chú bụng bia, tay cầm điện thoại lướt video ngắn, không biết đã sán lại gần từ lúc nào, vẻ mặt thâm trầm kiểu "tôi cũng là người từng trải".
"Cô gái à, liều đi! Nghe chú khuyên một câu, đời người ấy mà, là phải biết liều!"
Nói xong, ông chú tự chống tay lên xà kép, định làm mẫu cho hai người xem.
Chân vừa nhấc lên được một nửa.
Bịch một cái, rớt xuống luôn.
"Ui da, cái lưng già của tôi..."
【Điểm nhịp tim +50!】
【Lv8 Cuồng Chiến Sĩ: Hahahahaha ông chú từ trên trời rơi xuống! Tới tấu hài đấy à!】
【Lv7 Bần Tăng Đêm Ghé Lầu Xanh: A Di Đà Phật, ông chú liều thì có liều, nhưng liều đi luôn cái lưng rồi.】
【Lv4 Dưới Giàn Mướp: Cười chết mất, ông chú: Ta ngộ ra rồi! Cái lưng: Ông tự đi mà ngộ một mình đi!】
【Lv12 Phụ Hồ Nuôi Em: Chuẩn tổ đội khuấy động không khí rồi, lại còn miễn phí nữa chứ!】
【Lv5 Chuyên Lách Luật: Ông chú lại lảo đảo đi lướt video ngắn tiếp rồi, quá chất, xin cáo từ.】
Trương Thuần không nhịn được, "phụt" cười.
Nụ cười rất mỏng, nhưng cô thực sự đã cười.
Gương mặt đẹp không góc chết ấy cuối cùng cũng bị chọc cho bật cười.
Giang Viễn liếc nhìn.
Trong lòng thầm bái phục sát đất.
Quả không khí này, cú ngã của ông chú còn hiệu nghiệm hơn cả chục câu hắn nói.
Giang Viễn nhún vai dang tay với Trương Thuần.
"Ví dụ phản diện tới rồi đấy."
"Ông chú ban nãy là liều mạng, còn cô là không dám liều."
"Mình lấy mức ở giữa thôi."
【Điểm nhịp tim +78!】
Trương Thuần nén cười, lườm hắn một cái, rồi làm một hành động khiến Giang Viễn cũng phải hơi bất ngờ.
Cô đi thẳng đến trước xà kép.
"Được, anh bảo tôi không dám duỗi chứ gì."
Trương Thuần ngoái lại liếc Giang Viễn một cái, vẻ cá tính ngổ ngáo lại ùa về: "Vậy thì nhìn cho kỹ đây."
Chống người lên.
Co gối.
Chân duỗi ra ngoài.
Một phân.
Hai phân.
Đến một nửa, cơ thể bắt đầu run lên, hông lại có xu hướng võng xuống.
Giang Viễn nhanh tay lẹ mắt, một tay lập tức đỡ ngay dưới eo Trương Thuần.
【Lv8 Cuồng Chiến Sĩ: Vãi lúa! Streamer để tay ở đâu thế hả! Mau bỏ ra!】
【Lv4 Dưới Giàn Mướp: Đệch mợ, thế mà dám động tay động chân rồi! Tức chết đi được!】
【Lv12 Phụ Hồ Nuôi Em: Giang thần mau buông tay ra đi, anh xứng đáng với những thứ tốt đẹp, nhưng không xứng với cực phẩm thế này đâu!】
Thấy cảnh này, mắt của anh em trong phòng livestream đều trợn ngược cả lên.
Giang Viễn chẳng rảnh đâu mà để tâm đến mấy dòng bình luận này, hắn vẫn nghiêm túc nhắc nhở:
"Đừng vội, đừng thu chân lại."
"Ép lưng xuống, đúng rồi, chính là lúc này... liều đi."
Trương Thuần cắn chặt răng.
Chân đạp mạnh ra ngoài.
Thẳng tắp.
Cơ thể căng ra thành một đường thẳng, lơ lửng song song với mặt đất.
Một giây.
Hai giây.
Người run bần bật, tư thế cũng chưa tính là chuẩn chỉnh.
Nhưng đây là lần đầu tiên trong suốt mấy tháng qua, cô thực sự làm ra được hình thù của động tác front lever.
Lúc đáp đất, lồng ngực cô phập phồng, hơi thở có chút dồn dập.
Nhưng ánh mắt khi ngẩng lên nhìn Giang Viễn đã hoàn toàn thay đổi.
Đôi mắt long lanh, khóe mắt đuôi mày đều mang ý cười.
"Thành công rồi!"
Trương Thuần vẫn chưa dám tin: "Vừa rồi... tôi thực sự đã duỗi thẳng chân sao?""Đúng thế."
Giang Viễn mỉm cười: "Tôi đã nói rồi mà, không phải cô không làm được."
Hắn ngừng một lát, bồi thêm một câu.
"Cô chỉ thiếu một người truyền dũng khí cho mình thôi."
【Chỉ số nhịp tim +28!】
Gương mặt xinh đẹp của Trương Thuần hơi ửng hồng.
Đến lúc này, cuối cùng cô cũng lờ mờ nhận ra ẩn ý.
Cái tên Giang Viễn này.
Câu nào câu nấy đều nói chuyện tập gym, nhưng lại không chỉ đơn thuần là tập gym.
Trương Thuần lườm Giang Viễn: "Anh đang nói linh tinh gì thế hả...?"
"Tôi đang nói về..."
Giang Viễn trưng ra vẻ mặt vô cùng đứng đắn: "Động tác."
"Một động tác vô cùng trong sáng."
Cả phòng livestream đồng loạt bùng nổ.
【Lv8 Cuồng Chiến Sĩ: Xong xong! Lại thêm một em gái đỏ mặt rồi! Pha này phá phòng thành công!】
【Lv6 Chiến Thần Thuần Ái: Động tác trong sáng, hahahaha Giang thần ơi, liêm sỉ của anh vứt đi đâu rồi!】
【Lv3 Em Gái Mềm Không Yếu: Đỉnh thật đấy, rõ ràng là đang nói chuyện tập gym, sao tôi cũng đỏ mặt theo thế này...】
Giang Viễn nhìn màn hình bình luận, mắt không thèm chớp lấy một cái.
Hắn chỉ cúi người lấy một chai nước khoáng, vặn nắp sẵn rồi đưa sang.
"Uống ngụm nước đi, nghỉ một lát đã."
Trương Thuần nhận lấy chai nước khoáng, siết nhẹ trong tay chứ không uống.
Cô nhìn người đàn ông kỳ lạ nhưng lại khiến người ta phải tâm phục khẩu phục này, cất tiếng hỏi.
"Này anh đẹp trai, rốt cuộc... anh làm nghề gì thế?"
Giang Viễn mỉm cười.
Tới rồi.
Bắt đầu muốn tìm hiểu về hắn rồi.
Ca bắt chuyện cấp độ địa ngục hạng S này, coi như đã được hắn phá băng thành công.



